Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

[translation] Kento Senga - Phỏng vấn dài 10000 ký tự (MYOJO 01/2013)

PHỎNG VẤN DÀI 10000 KÝ TỰ
Thời kỳ không che giấu ~Khi tôi là một Jr~

千賀健永 - Senga Kento

rdnfg5333-img600x450-13540034991beacn4479

"Giành hạng nhất" - 6 tiếng liền tập nhảy

Khi bạn còn nhỏ, mọi người thường nói "Nhìn cháu giống con gái", phải không?
Đúng thế. Có lẽ vì trong lớp mẫu giáo, các bạn nữ thường đến yêu cầu tôi chơi với họ. Chúng tôi đóng Thủy thủ Mặt trăng & lần nào họ cũng bắt tôi đóng Tuxedo Mặt nạ.

Bạn đã nổi tiếng với phái nữ từ ngày đấy rồi sao?
Không phải như thế. Nhưng tôi được các giáo viên mẫu giáo yêu thích. Họ thường nói với tôi "Trong tương lai, ta hãy kết hôn nhé" (mấy cô thiệt là, để cho thằng nhỏ lớn đã chứ =)) ). Là một đứa trẻ, tôi đã tin vào điều đấy. "Ô, vậy sao, vây một ngày kia chắc chắn mình sẽ kết hôn với cô giáo!"

Tính cách của bạn cũng có nữ tính không?
Tôi là một đứa trẻ tinh nghịch, tôi luôn chơi khăm mọi người. Tôi đã luyện tập và làm được giọng giống như bị ngạt khí heli. Tôi đã nghĩ tôi có thể dùng nó để chơi khăm mọi người, vì thế tôi đã gọi điện thoại cho mẹ tôi & nói với bà ấy "Tôi đã bắt cóc con trai bà. Nếu muốn nó trở về thì hãy trả cho tôi 100000 yen!"

Và chuyện gì đã xảy ra?
Bà ấy đột nhiên ngắt máy. Sau đấy khi tôi đang chơi ở nhà, quên mất là mình đã gọi cú điện thoại đó, và tôi đã nghe tiếng xôn xao ở ngoài. Tôi đã nghĩ "Gì thế nhỉ?" và ra kiểm tra, hóa ra có rất nhiều hàng xóm đang tụ tập trước nhà tôi. Tôi đã rất ngạc nhiên "Eeh?!". Mẹ tôi là một người rất hay lo lắng & bà ấy đã gọi cho từng hàng xóm một và nói quá mọi chuyện (cười)

Bạn đã bắt đầu tập nhảy khi còn ở mẫu giáo phải không?
Tôi đã bắt đầu học nhảy ngay cả trước khi tôi có thể nhớ. Tôi nghĩ tôi đã bị ép buộc. Bố mẹ tôi đã muốn tôi làm điều gì đó nổi bật. Họ luôn nói với tôi "Hãy làm những gì bọn trẻ khác không làm". Tôi đã muốn một chiếc xe đạp như tất cả những người khác nhưng họ đã mua cho tôi một chiếc xe đạp rất lạ kỳ. Tôi đã muốn mang một đôi giày theo kiểu Siêu nhân nhưng họ chỉ mua cho tôi giày tập nhảy mà không ai mang cả (nhà này khoái chơi trội ghê o.0 ). Bây giờ nghĩ lại thì đấy là một môi trường rất tốt, nhưng khi đấy tôi đã cảm thấy rất ngượng. Tôi đã muốn có những thứ giống như những người khác. Tôi cũng là đứa duy nhất phải học nhảy.

Vậy sao?
Tôi đang tham dự một số trường dạy nhảy, nhưng có một trường có kỳ kiểm tra để được thăng hạng. Ba mẹ tôi luôn nói với tôi "Hãy giành hạng nhất", "Hãy để được thăng hạng ngay từ lần thử đầu tiên" & đó đã gây áp lực vô cùng lớn với tôi.

Bạn đã luyện tập cho kỳ kiểm tra thăng hạng chứ?
Tôi đã luyện tập 6 tiếng liền tại nhà ở trước gương, trong khi ba mẹ tôi cứ nói "Con làm sai rồi kìa!"

6 tiếng sao?!
Tôi vửa nhảy vừa khóc.

Thật tuyệt khi bạn đã không bỏ cuộc nửa chừng.
Căn bản là tôi ghét thất bại.

Bạn có bắt đầu ghét ba mẹ không?
Không. Nhưng thật lòng mà nói, có những lúc tôi đã nghĩ là tôi ghét nhảy. Nhưng không hiểu sao tôi đã hiểu là họ làm điều đó vì tôi, và tôi đã biết đấy là mục đích.

Mục đích sao?
Tôi biết là ba mẹ tôi sẽ hạnh phúc nếu tôi giành hạng nhất tại kỳ kiểm tra thăng hạng. Việc đó rất khó khăn, nhưng tôi rất muốn ba mẹ hạnh phúc về mình, đã từ rất lâu rồi.

Bạn đã muốn ba mẹ mỉm cười.
Đúng vậy. Và bà của tôi nữa. Cả hai ba mẹ tôi đều đi làm vì thế tôi đã dành rất nhiều thời gian với bà của tôi. Mỗi ngày khi đi học về, tôi vẽ một bức chân dung và đưa cho bà. Bà trưng những bức tranh đó trong phòng mình. Ngay cả bây giờ bà vẫn còn rất nhiều tranh treo trong phòng (trời ơi dễ thương quá, tui cũng muốn có đứa cháu dễ thương thế này ;______; ). Vì thế tôi đã bắt đầu yêu thích vẽ. Ngay cả trên bàn học ở trường tôi cũng vẽ suốt (cười) (chết thật sao bạn lại vẽ bậy lên bàn hả Senga XD ). Và khi bà nói với tôi "Thật tuyệt!" khi tôi thắng những cuộc thi nhảy, tôi đã rất hạnh phúc.

Bạn đã thắng những cuộc thi nhảy, vậy bạn đã muốn trở thành một vũ công vào lúc học tiều học phải không?
Đúng thế. Tôi cũng muốn trở thành một chăm sóc viên. Tôi rất yêu bà tôi, vì thế tôi đã thắc mắc không biết tôi phải làm gì để luôn ở bên bà ấy, và tôi được biết có một nghề nghiệp gọi là chăm sóc viên. Tôi đã nghĩ "Nếu trở thành một chăm sóc viên, mình sẽ luôn được ở bên bà" (dễ thương quá, nếu nhớ ko nhầm bạn còn để hình nền điện thoại là bà của mình nữa ^^ )

Một nghệ sĩ đem lại mơ ước và hy vọng cho mọi người

Bạn khám phá và thần tượng Michael Jackson từ lúc nào?
Đấy là vào năm thứ 3 tiểu học. Tại một trong những trường nhảy tôi tham gia, có một giáo viên đã dạy chúng tôi làm sao để nhảy như Michael Jackson. Tôi thấy điệu nhảy của ông ấy thật hay và đã xem rất nhiều video của ông ấy. Tôi đặc biệt nhận ra Michael quyến rũ thế nào, cũng như điệu nhảy của ông ấy thật bảnh và thú vị khi xem music video của "BAD". Trước đấy tôi vẫn hay nhảy nửa vời, nhưng trong một khoảng khắc tôi đã bắt đầu thật sự yêu thích nhảy.

Vậy là bạn đã trải qua một sự thay đổi về nhận thức như vậy.
Đúng thế. Trước đấy tôi chỉ muốn làm một vũ công, nhưng sau khi phát hiện ra Michael, tôi muốn trở thành một nghệ sĩ trình diễn, một nghệ sĩ giải trí. Vào năm thứ 5 tiểu học, tôi đã tham dự một cuộc thi toàn quốc và nhảy theo nhạc của Michael. Đấy là một cuộc thi không giới hạn tuổi, tôi là thí sinh nhỏ tuổi nhất và tôi đã thắng một giải. Sau đấy tôi đã nghĩ đến việc gửi video về cuộc thi đấy cho Johnny's.

Mơ ước mơ hồ của bạn đã từng bước định hình.
Có một bước ngoặt to lớn đối với tôi. Vào lễ tốt nghiệp tiểu học, vào lúc phát bằng, trường của tôi có quy định bạn phải đối mặt với tất cả các học sinh vào nói cho họ ước mơ của bạn. Lúc tập tôi đã nói "Khi lớn lên tôi muốn trở thành một nhà thiết kế", bởi vì ba tôi là một nhà thiết kế và tôi cũng thích vẽ. Trở thành chăm sóc viên là sự lựa chọn thứ hai. Tất nhiên tôi cũng đã nghĩ muốn trở thành một nghệ sĩ như Michael, nhưng việc đấy không có vẻ thực tế nên tôi đã giữ kín mơ ước ấy trong tim. Ngày hôm sau, trong buổi lễ nhận bằng, tôi đã đối mặt với các bạn học sinh khác và nói "Giấc mơ của tôi là trở thành...", nhưng không hiểu sao tôi không nói được "...nhà thiết kế". Những từ ngữ tiếp sau đấy của tôi là ... một nghệ sĩ đem lại ước mơ và hy vọng cho mọi người". Tôi đã làm chính mình ngạc nhiên và nghĩ "Hả?! Mình vừa nói gì thế này!" nhưng tôi đã cảm thấy tốt hơn rất nhiều. Giấc mơ của tôi đã được định hình.

Tôi có những người bạn ủng hộ tôi. Tôi nhất định sẽ debut.

Bạn đăng ký dự tuyển vào Johnny's như thế nào?
Trước khi đăng ký, vào năm thứ 5 tiểu học, một người bạn của mẹ tôi cũng là một người quen của Sakurai-kun trong Arashi nên đã dẫn tôi đến concert. Vào lúc đấy tôi đã cảm thấy nó rất giống với concert của Michael Jackson. Họ giống những nghệ sĩ giải trí hơn là ca sĩ. Tôi đã cảm thấy "Đúng là nó rồi!"

Vì thế bạn đã đăng ký dự tuyển?
Tôi đã không biết phải làm sao, vì thế ba mẹ tôi đã gửi CV hộ tôi. Tôi không nhớ rõ nhưng tôi tin là trước khi tôi tốt nghiệp tiều học. Điện thoại và máy fax nhà tôi bị hỏng nên tôi chỉ biết ngày giờ và địa điểm thi tuyển đúng vào ngày việc đấy diễn ra. Tôi và mẹ đã chạy đến sảnh. Chúng tôi đến muộn, nhưng mẹ tôi đã nói "Con tôi cũng được gọi!". Tất nhiên thái độ của họ giống như "Các vị là ai vậy?" nhưng chúng tôi đã nói "Làm ơn đi! Chúng tôi sẽ không làm các vị thất vọng!" and chúng tôi đã thuyết phục họ để tôi có thể dự thi. Tôi đã nhảy một cách rất liều lĩnh.

Sau đấy bạn đã bắt đầu các hoạt động như một Jr.
Tôi đã đến Tokyo từ Nagoya mỗi lần tôi được gọi cho công việc.

Bạn có cảm thấy tiến gần hơn đến ước mơ của mình không?
Tôi tự hỏi... Nhưng tôi có cảm thấy xứng đáng. Tôi ghét thua cuộc vì thế tôi đã luôn có suy nghĩ "Mình không muốn thua tên này!" đối với những Jr khác.

Đâu là lý do bạn quyết định chuyển đến Tokyo?
Đấy là mùa đông năm nhất cao trung của tôi. Khi đang nói chuyện với Johnny-san, ông ấy đã nói điều gì đấy như "YOU, giá như cậu đến Tokyo!". Tôi đã cảm thấy hoan hỉ và kết luận ngay là "Hóa ra là thế! Ta sẽ debut nếu chuyển đến Tokyo!". Tôi đã nói chuyện với mẹ tôi và bà cũng đồng ý là tốt nhất nên chuyển đi, vì thế chúng tôi đã đưa ra quyết định ngay.

Nhưng không phải việc phải xa rời bạn bè ở ở quê nhà rất khó khăn sao?
Đúng là khó, nhưng vì lý do nào đấy, những mong đợi và hy vọng của tôi lớn hơn. Tôi đã nghĩ ước mơ của mình có thể sẽ thành hiện thực. Tôi đã quyết định sẽ sống cùng mẹ tại Tokyo. Các bạn của tôi đã đến tạm biết, họ thậm chí đã làm một chiếc áo T-shirt với dòng chữ "Kento, cố lên!" viết trên đấy. Khi nhìn thấy nó tôi đã nghĩ "Có những người bạn ủng hộ hết mình thế này, mình nhất định sẽ debut."

Nhưng thật ra đó là một sự hiểu nhầm...
Cảm giác giống như "Mình đến Tokyo để làm gì nhỉ?" (cười). Nhưng làm việc rất vui. Tôi lao đầu vào những gì họ muốn tôi làm và điều này được tiếp nhận khá tốt. Vũ khí của tôi là khả năng vũ đạo mà tôi đã rèn luyện từ lâu.

Nhưng mặc dù vậy thì vẫn có những điều khó khăn phải không?
Ban đầu tôi đã bị làm lơ. Khi còn ở Nagoya, tôi thậm chí còn không biết đến từ "làm ngơ". Sau đấy tôi mới biết là có một hành động gọi là "làm lơ". Tôi đã rất cô đơn và đã nghĩ liệu mình có thể tiếp tục thế này được không, nhưng tôi đã tiếp tục vì tôi không muốn thua cuộc.

Bạn có dần dần kết bạn với mọi người không?
Nơi tôi đến ở nằm trên cùng đường tàu với Miyata. Sau những buổi tập hay công việc, Miyacchi luôn đến nói với tôi "Hãy cùng nhau về nào. Em vẫn chưa tự về được phải không?". Anh ấy luôn luôn về cùng tôi. Anh ấy rất tử tế và tôi nhanh chóng mở lòng với anh ấy (Miyacchi dễ thương quá xá luôn ;_________; )

Vậy sao?
Trong khi đó Nikaido là một tên mất nết (cười). Có một lần cậu ta đột nhiên đến nhà tôi và ở lại. Tôi đã muốn mẹ nghĩ rằng những đứa bạn tôi đưa về nhà là những đứa nhóc ngoan ngoãn, vì thế tôi đă giới thiệu cậu ta "Câu ấy là một người bạn tốt của con, cậu ấy rất giỏi nhảy và là một cậu bé tốt bụng" nhưng cậu ta tự đi hủy hoại mình ảnh đấy. Mẹ tôi đã nói "Cô vừa làm cơm rang, cháu ăn một ít nhé" và cho chúng tôi ăn, cậu ta ăn khoảng một thìa rồi nói "Thấy ghê!" (thiệt là láo, gặp mình mình tống ngay thằng nhỏ ra đường =)) ). Tôi đã nghĩ "Trời đất, bộ dân Tokyo toàn thế này sao?"

Không có đâu, họ không phải vậy đâu (cười)
Tôi đã nghĩ không biết bao nhiêu lần "Thật không chịu nổi thằng này!". Thật ra ngay từ lần đầu gặp nhau, khi tôi nói "Tớ là Senga, rất hân hạnh" thì cậu ta đã trả lời "Chà, tớ sẽ gọi cậu là Hyakuga" (vì từ "sen" trong Senga là 1000, còn "hyaku" là 100). Tôi đã nghĩ "Có chuyện gì với tên này chứ? Đây là lần đầu gặp mặt mà!". Cậu ta cứ làm mấy trò như vậy với tôi hoài nên một lần tôi đã nạt cậu ta. Tôi đã nắm lấy cổ áo cậu ta và hét lên "Đừng có quậy phá lung tung nữa!", câu ta đã nói với tôi "A, mengo, mengo" (tiếng lóng của "gomen" - xin lỗi) nhưng rốt cuộc thì ngày hôm sau cậu ta lại cư xử y như trước (cười).

Khi được xếp vào A.B.C.Jr bạn đã ở cùng với Tamamori-kun nữa. Đâu là ấn tượng của bạn về cậu ta?
Tamamori chưa bao giờ thật sự thay đổi. Hay đúng hơn, hồi xưa anh ấy bớt giống người hơn. Bây giờ tôi chấp nhận anh ấy được nhưng trong quá khứ anh ấy cực đoan hơn nhiều. Nếu anh ấy tin là điều gì đúng thì nó đúng, nếu anh ấy tin là nó sai thì nó sai. Anh ấy là một thằng nhóc xác định rõ ràng ý kiến của mình. Anh ấy sẽ cười khi thấy vui vẻ và không cười nếu không thấy vui. Tôi là người luôn căng thẳng lo lắng về những người xung quanh nên anh ấy là người tôi khó chơi nhất.

Sự thừa nhận của công ty và những fans trước mặt tôi

Bạn đã cảm thấy thế nào về các hoạt động trong Johnny's của mình?
Khả năng vũ đạo của tôi được đón nhận nên thay vì chỉ nhảy phụ họa, tôi thường được trao cơ hội thể hiện mình, kiểu như "Đây, cậu hãy nhảy một đoạn nhảy solo đi".

Khả năng vũ đạo của bạn được đón nhận.
Tôi đã hạnh phúc khi họ dùng tôi như thế và tôi đã hạnh phúc khi họ khen ngợi tôi, nhưng dần dần những Jr nhảy đằng sau tôi đều được chuyển lên và bắt đầu được hát. Trong lúc đấy thì tôi vẫn giữ nguyên vị trí của mình, mặc dù tôi có những đoạn nhảy solo, tôi vẫn không hát gì cả.

Bạn đã cảm thấy như bị bỏ lại phía sau phải không?
Đúng thế. Tôi cũng đã muốn hát. Tôi không biết những người trong công ty nghĩ gì về tôi. Tôi tự hỏi không biết có phải họ nghĩ về tôi chủ yếu như một vũ công không. Và sau đấy càng lúc tôi càng cảm thấy mình phải tập trung không chỉ vào vũ đạo mà còn vào việc hát và thể hiện bản thân. Bỗng nhiên tôi thất thật lo lắng về tương lai.

Vậy mà bạn vấn tiếp tục làm việc chăm chỉ?
Sụ hiện diện của các fans rất quan trọng. Tôi thật sự tin vào những gì tôi đã nói ở lễ tốt nghiệp rằng tôi muốn trở thành một nghệ sĩ đem lại ước mơ và hy vọng cho mọi người. Trong một bức thư từ một fan mà tôi nhận được trong quãng thời gian tôi bắt đầu lo lắng, người đấy đã biết "Tôi đã luôn cảm thấy được động viên mỗi khi nhìn thấy Senga-kun chăm chỉ làm việc ra sao, và nó đã trao cho tôi sức mạnh để cố gắng tiến tới ước mơ. Hôm nay ước mơ đấy đã trở thành sự thực. Cũng giống như Senga-kun, tôi cũng muốn trở thành một người đem lại ước mơ và hy vọng cho mọi người". Tất nhiên tôi vẫn còn một đoạn đường dài phía trước nhưng khi đọc bức thư đấy, tôi đã khóc liền trong 1 tiếng mà không dừng lại được.

Bạn đã nhận ra mình đang tiến gần hơn đến con người bạn muốn trở thành.
Đúng vậy. Nhưng mặt khác tôi cũng bắt đầu lo lắng một cách không cần thiết.

Tại sao?
Tôi có khả năng nhảy, điều mà công ty muốn ở tôi. Nhưng tôi cũng muốn nhìn bảnh hơn hoặc tốt hơn, tôi muốn nhảy để làm hài lòng các fans trước mặt, tôi muốn thể hiện bản thân thông qua giọng hát. Khi tôi nhảy và có ý thức về những fans trước mặt, họ mỉm cười với tôi và nhìn rất hạnh phúc. Và thế là tôi chẳng hiểu phải ưu tiên điều gì hơn. Khi tôi ưu tiên các fans và cố gắng thể hiện bản thân để lôi cuốn họ, công ty không thích. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao. Lúc đấy tôi không phải nhân vật chính. Nhiệm vụ của tôi là giúp Yabu & Hikaru nổi bật trong vai trò nhân vật chính. Nhưng khi đấy tôi đã không thể hiểu điều đó. Biên đạo của chúng tôi đã nói "Em trở nên nhảy kém quá. Em nhảy không tốt tí nào", và tôi đã nghĩ nếu tôi tiếp tục làm như thế, tôi sẽ không bị xem chủ yếu là vũ công nữa, mà họ sẽ để tôi hát như những Jr khác. Tôi đã nghĩ tôi có thể đi theo con đường đó. Tôi liên tục cảm thấy lo lắng.

Vậy khi nào thì bạn đã có bước đột phá?
Tôi tự hỏi... thật sự thì tôi chỉ mới có bước đột phá gần đây thôi.

Em có nên gỡ nhãn giá ra không?

Vào năm 2005 Kisumai được thành lập. Bạn đã cảm thấy thế nào khi ở trong một nhóm với những thiếu niên lớn hơn mình?
Ban đầu tôi đã sợ. Tôi là đứa nhỏ nhất và hoàn toàn không biết phải nói điều gì với họ. Tôi đã luôn luôn chú ý và thể hiện sự lịch sự với họ.

Có một dịp nào đặc biệt khiến các cậu hòa thuận hơn không?
Dịp đầu tiên có lẽ là sinh nhật của Gaya-san. Tôi đã đi mua một món quà cho anh ấy. Tôi đã mua một vài chiếc áo T-shirt. Khi tôi gọi điện thoại cho anh ấy và nói "Chúc mừng sinh nhật anh. Em đã mua mấy chiếc áo T-shirt cho anh", anh ấy đã trả lời "Cám ơn em!!". Và sau đấy không hiểu tôi đã nghĩ gì mà cuối cùng lại đi hỏi anh ấy "Em có nên gỡ cái nhãn giá ra không ạ?" (cười) (má ơi ko hổ danh là tennen của nhóm mà =)) ). Anh ấy đã phì cười và nói với tôi "Gỡ chứ". Sau đấy chúng tôi bắt đầu trở nên rất ăn ý.

Nhờ vào một cái nhãn giá (cười)
Đúng thế. Và sau đấy tôi cũng bắt đầu trở nên ăn ý với Hiromitsu. Nhà của Hiromitsu khá xa nên khi chúng tôi có công việc, anh ấy thường đến ngủ nhà tôi vào buổi tối hôm trước và hôm sau đi cùng tôi. Chúng tôi nói chuyện suốt đêm "Chúng ta nhất định phải debut!". Chúng tôi vẫn không hề biết chúng tôi sẽ được debut với tư cách là Kisumai hay không. Hơn nữa, có lẽ hầu hết chúng tôi đều đã nghĩ đấy chỉ là một nhóm ngắn hạn. Nhưng một cách nào đó, từ từ chúng tôi đã bắt đầu định hình thành một nhóm.

Từng chút một, mối liên kệ giữa các bạn thêm bền chặt
Bởi vì lịch sử của chúng tôi với tư cách là juniors rất dài (cười). Chúng tôi đã cùng nhau trải qua những thời khắc khó khăn và vui vẻ. Chúng tôi đã luôn chăm sóc nhau. Lần đầu tiên Gaya-san tham gia một bộ phim truyền hình là "Shimokita Sundays" vào năm 2006. Bây giờ thì Gaya-san chắc chắn sẽ không thể hiện điều này đâu, nhưng vào lúc đấy khi họ đưa kịch bản cho anh ấy tại công ty, anh ấy đã gọi tôi ngay lập tức. "Anh sẽ xuất hiện trong một bộ phim truyền hình! Khỉ thật anh phải làm sao đây. Anh tới chỗ cậu được không?". Anh ấy nói "Anh không biết phải học lời thoại thế nào!" vì thế tôi đã luyện tập với anh ấy bằng cách đọc lời thoại của những nhân vật khác.


Xin hãy giữ tôi ở Kisumai

Phải mất một thời gian rất dài kể từ lúc nhóm được hình thành đến lúc debut
Đúng vậy ha? Có một thời gian tôi cũng có những hoạt động ngoài Kisumai. Tôi đã đi tour với Yuto, Chinen, Arioka và Takaki, và nhảy nền cho Tackey & Tsubasa. Có cảm giác mơ hồ là tôi sẽ debut nếu tôi nằm trong nhóm đó.

Tất nhiên bạn đã mơ ước được debut.
Đúng vậy. Nhưng rốt cuộc tất cả những gì tôi đã muốn là được ở Kisumai và debut với tư cách là thành viên Kisumai. Tôi đã tuyên bố mạnh mẽ với công ty là "Tôi ở trong Kisumai".

Vậy là đã có chuyện như vậy diễn ra.
Có một lần đã có một dự án tạo nhóm mới và tôi là một trong những thành viên chính. Nhưng nếu tôi trở thành thành viên của nhóm đáy tôi có thể sẽ phải rời khỏi Kisumai. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng tôi đã nói với Chủ tịch "Tôi muốn ở lại Kisumai". Chủ tịch đã nói với tôi "Ta hiểu rồi" nhưng ngày hôm sau ông ấy đã nói với tôi trước mặt tất cả mọi người "YOU, cậu đã bỏ lỡ cơ hội lớn nhất của mình". Nhưng tôi đã không hề cảm thấy hối tiếc.

Vậy sao?
Tôi đơn giản là đã rất hạnh phúc khi được chọn vì họ đánh giá cao khả năng nhảy của tôi, thế rồi ngày hôm đó chúng tôi đã có một màn trình diễn, và tôi đã làm hết sức để đem đến một màn trình diễn tuyệt vời trong những phần nhảy đơn của mình. Vào ngày tiếp theo Chủ tịch lại gọi tôi và nói "Cậu không thử nghĩ lại về nhóm đấy sao?". Nếu ông ấy đã quan tâm đến tôi đến mức đấy thì tôi không thể từ chối. Tôi đã nói ông ấy "Nhưng xin hãy giữ tôi ở Kisumai" và rằng tôi sẽ thử tham gia nhóm mới nữa. Và nhóm được thành lập ấy là Butoukan.

Đâu là lý do khiến bạn quý trọng Kisumai đến độ như vậy?
Tôi nghĩ đấy chỉ là bản năng thôi. Một cách nào đó... Tôi không biết. Tôi thích không khí khi chúng tôi hát cùng nhau, tâm trạng của chúng tôi. Thật lòng đấy chỉ là bản năng thôi.


Có gì sai với tôi chứ?

Về mặt khác, bạn có nghĩ đến vị trí của mình trong nhóm không?
Trước khi debut, dàn đứng trước luôn là Gaya, tôi, Hiromitsu.

Bạn đã luôn bị những thành viên khác trêu đùa, chọc ghẹo.
Đúng thế. Nhưng tôi đã muốn trông thật bảnh, tôi nói thật lòng đấy (cười). Tôi đã thắc mắc không biết mình có sai không, nhưng tôi đã luôn muốn các fans được vui cười vì thế mỗi khi chủ đề chuyển sang tôi, tôi lại nói hoặc làm những điều khiến các thành viên khác trêu mình (vụ án rùa biển đẻ trứng =)) ) Nhưng tôi đã thắc mắc liệu có khó khăn cho các fans không khi đi thích một thành viên hay bị chọc ghẹo mà lại ở vị trí chính trong nhóm, tôi đã lo lắng mãi (không, vui mà bạn =)) ). Có lẽ tôi nên lạnh lùng hơn một tí. Nhưng vào thời diểm đấy không có nhân vật hay bị chọc ghẹo trong nhóm. Miyata cũng không giống như anh ấy bây giờ.

Bạn có nói về việc đấy với các thành viên khác không?
Ừm, tôi nghĩ là tôi có nói. Nhưng tất cả mọi người đều lo lắng, trong đấy có tôi. Rốt cuộc thì đấy chỉ là sự thiếu sức mạnh. Trong những lần ghi hình chương trình TV hay những đoạn MC trong concert, bạn phải đưa ra câu kết, nếu không phần nói chuyện sẽ chẳng ăn nhập gì. Có thể nói việc đó là để tìm một lối thoát hoặc một sự thay thế. Và câu kết ấy luôn rơi vào tôi, nhưng tôi đã không thể nói điều gì dí dỏm cả. Có lẽ những kỹ năng giải trí hoặc đơn giản là sức mạnh là những gì tôi còn thiếu. Tôi đã không biết phải làm sao.

Bạn đã bị chọc ghẹo, bạn đã cười, nhưng bên trong bạn lại lo lắng.
Đúng thế. Và rồi trong khi tôi đang lo lắng cái này cái kia thì thời khắc vị trí trung tâm bị thay đổi đã đến. Tôi đã hoán đổi vị trí với Tamamori...

Bạn lúc đấy có cảm thấy nản lòng không?
Tôi đã cảm thấy nản vô cùng. Những yêu cầu về tôi cũng thay đổi. Tôi càng lúc càng ít bị chọc ghẹo. Đây là một điều thật tệ hại khi nói ra, nhưng tôi đã nghĩ "Tại sao không phải tôi nễu như tôi có thể làm cái này, cái này và cái này một cách tử tế?". Tại sao lại phải là một người như anh ta, một kẻ chỉ tỏa sáng bằng cách đứng đó chẳng làm gì (tầm bậy tầm bạ người ta bôn ba đóng phim mà .____. ), được trở thành center. Có gì sai với tôi chứ? Tại sao không ai nói tôi là có điều gì đó sai?

Có ai đã giúp đỡ bạn không?
Sho-kun đã nói với tôi "Hãy chiến đấu với bản thân mình". Những lời đó vang vọng trong thâm tâm tôi. Thế giới của tôi khi đấy thật nhỏ bé. Tôi đã luôn giữ trong mình những cuộc thi để khoe khoang, nghĩ rằng "Mình giỏi hơn tên đấy", nhưng tôi đã nhận ra "Tại sao tôi lại hài lòng với trình độ của mình? Rốt cuộc thì điều mình đang nhắm tới là gì?". Vì thế tôi đã xem lại những videos của Michael và đến concerts của nhiều nghệ sĩ. Dần dần tôi đã nhận ra mình đang chiến đấu với nhầm người.

Thật lòng thì hiện tại tôi đang tận hưởng hết mình những gì tôi làm.

Và rồi năm ngoái, cuối cùng debut của các bạn đã được thông báo trong một concert.
Lúc đấy thời gian như ngừng trôi. Khi tôi ở trên sân khấu, tôi luôn lo lắng bồn chồn về điều này hay điều khác, nhưng tại khoảnh khắc đấy tôi đã cảm thấy như tôi là người duy nhất hiện hữu trên thế giới, hoặc đúng hơn, như thể thế giới không hề tồn tại. Tôi không thể giải thích cảm giác đấy một cách rõ ràng và tôi đã nghĩ đấy là dokkiri, nhưng cũng có cảm xúc "Ước gì đây là thật" ở trong đó. Cảm giác đấy, tôi vẫn không biết phải diễn tả thế nào.

Sau khi từ chối khả năng được debut với một nhóm khác, bạn đã vượt qua nhiều điều và vẫn tiếp tục tin tưởng vào việc Kisumai debut. Bạn đã hạnh phúc phải không?
Đúng thế. Nhưng tôi đã không có cảm giác nhìn lại quá khứ. Những cảm xúc của tôi về việc muốn ở trong Kisumai, về việc muốn debut với tư cách thành viên Kisumai, không phải là một lý do xác định mà là một sự chắc chắn mang tính bản năng. Thay vì nghĩ "Mình thật vui khi được ở trong Kisumai", việc "Ở trong Kisumai" đã khắc sâu trong tôi rồi. Vì thế tôi không hề có cảm giác kiểu như "Đáng đời nè!" đối với ai cả.

Nhưng ngay cả sau khi debut bạn vẫn luôn lo lắng về giá trị của mình trong nhóm phải không?
Tôi đã gạt bỏ được điều đấy sau khi đến Los Angeles.

Los Angeles sao?
Tôi đã có một ít thời gian rảnh vào đầu năm nay, vì thế tôi đã tự mình đến L.A. Tôi đã rất phiền muộn khi Michael mất. Tôi đã nghĩ mình cũng muốn chết luôn. Nếu chưa có cơ hội đến mộ của Michael nên tôi đã muốn đến cầu nguyện ở đấy.

Ban đã tự đi một mình.
Tôi đã muốn đi một mình mà không có ai đi cùng có thể giúp tôi. Ban đầu tôi đã mua hoa đến mộ của Michael, sau đấy tôi đã đến nơi video "Thriller" được quay và đến dance studio mà Janet Jackson điều hành.

Những lo lắng của bạn có bớt đi nhờ vào việc đấy không?
Khi tôi đang đi trên Đại lộ Hollywood, một số vũ công đang có một buổi thi đấu nhảy. Họ vừa nhảy vừa cười, giống như thể họ đang tận hưởng bản thân rất nhiều. Tôi đã nghĩ là trên đời có nhiều người tìm thấy niềm vui trong việc thể hiện bản hơn là tôi đã nghĩ. Tôi có một nơi mà tôi có thể thể hiện bản thân, môi trường tốt nhất có thể, nhưng liệu tôi có vui như họ không? Tại sao tôi không tận hưởng bản thân như họ chứ? Và sau đấy tôi cảm thấy có một giọng nói hỏi tôi "Cậu có thích nhảy không?". Có, rốt cuộc thì tôi có thích nhảy chứ. Thế nên cứ tận hưởng nó thêm thôi nào. Kể từ đấy, việc hát và nhảy đã trở nên thú vị hơn rất nhiều với tôi.

Bạn đột nhiên nhận ra khoảng tối trong tim đã biến mất.
Đúng thế. Tôi đã đi sâu vào và tham dự vào buổi đấu nhảy đấy và đã nhảy rất nhiều. Điều đấy đã rất tuyệt. Khán giả cũng đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ. Tôi đã muốn kết bạn với một số người vì thế tôi đã cố nói chuyện với mọi người bằng tiếng Anh nhưng đã không thành công (thiệt là nhục, vậy mà bạn đòi đưa Nika đến L.A để xem người ta fail đến mức nào, chẳng qua là k muốn chịu nhục 1 mình thôi =)) ). Vì thế tôi trở nên có phần tuyệt vọng và tôi đã nhảy hết mình trên sàn nhảy. Khi tôi đang nhảy, rất nhiều đã tới sàn nhảy, họ bắt đầu "yeah!" và bỗng nhiên một điều gì đấy giống như một buổi đấu nhảy bắt đầu. Chúng tôi không nói lời nào nhưng chúng tôi đã trở thành bạn của nhau. Việc nhảy, điều mà tôi yêu thích, rốt cuộc là một cách thật tuyệt vời để thể hiện bản thân.

Bạn đột nhiên nhận ra khoảng tối trong tim đã biến mất.
Chính xác. Tôi đã quên mất cảm giác khi nhảy vui vẻ thế nào. Ý kiến của công ty, ý kiến của các fans, vị trí của tôi trong nhóm,... Tôi cứ mải miết để ý đến những chuyện đây mà lạc mất tầm nhìn về điều gì thật sự quan trọng. Nhưng sau đấy, khi tôi tận hưởng việc nhảy mà không nghĩ tới những điều đấy, ý kiến của cả fans và công ty về tôi đã được cải thiện. Tôi cảm thấy giống như... trong quá khứ mình thậm chí đã lo lắng vì điều gì chứ?

Câu trả lời mà cuối cùng bạn đã tìm sau khi suy nghĩ rất nhiều hóa ra lại đơn giản.
Kết quả và sự công nhận rất quan trọng. Nhưng mỗi người không nên quan tâm đến nó nhiều quá. Đầu tiên, cứ lao đầu vào điều mà bạn thật sự muốn làm, và tận hưởng nó. Tôi nghĩ kết quả rồi sẽ tới một cách tự nhiên nếu bạn làm như vậy. Vì thế tôi muốn tận hưởng thêm việc hát, nhảy, đóng phim, tham dự chương trình tạp kỹ, những nơi mà tôi phải thể hiện bản thân. Tôi vui mừng vì có những người công nhận tôi, và hạnh phúc ngay cả nếu họ nói rằng họ tin là tôi đang làm điều gì sai. Vì thế... thật lòng thì hiện tại tôi đang tận hưởng hết mình những gì tôi làm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét